Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

Dante - TĨNH THỔ - Khúc 26


KHÚC XXVI

Tầng thứ bảy (tiếp theo) - Những kẻ dâm đãng và quan hệ tình dục trái với qui luật tự nhiên.

Khi chúng tôi theo mép núi đi lên
Theo sát nhau, thỉnh thoảng thầy lại bảo:
“Hãy nhớ những gì ta lưu ý con”.

4 Mặt trời chiếu vào bờ vai phải tôi
Những tia nắng mặt trời làm biến đổi
Bầu trời xanh thành trắng cả phía tây.

7 Và tôi đi với cái bóng của mình
Làm cho ngọn lửa hiện nhiều màu đỏ
Nhiều linh hồn đang đi thấy ngạc nhiên.

10 Những lời họ nói mà tôi nghe được
Khi một hồn nói với những hồn kia:
“Người kia hình như vẫn còn có xác”.

13 Rồi một số hồn tiến lại gần tôi
Đến mức có thể được, bằng cách giữ
Không quá xa, để ngọn lửa vẫn thiêu.

16 “Hỡi cái người không phải vì chậm chạp
Mà vì lễ phép, đi sau hai người
Hãy trả lời cho kẻ nóng và khát.

19 Câu trả lời không chỉ tôi cần biết
Mà tất cả ở đây đều rất cần
Hơn người Ấn, người Êtiôpi cần nước.

22 Tại vì sao người giống như bức tường
Che mặt trời, như chưa bị mắc lưới
Của Thần chết?” - Lời của một linh hồn

25 Đã hỏi tôi như thế, và có lẽ
Tôi đã trả lời, nhưng ngay lúc này
Có một điều làm tôi phải chú ý.

28 Ở giữa con đường lửa đang cháy đó
Có một toán khác tới trước toán này
Tôi nhìn họ và băn khoăn suy nghĩ.

31 Cả hai phía, mọi linh hồn đều vội
Hồn này hồn kia hôn nhau không ngừng
Họ vui nhờ cuộc gặp mặt ngắn ngủi.

34 Giống như những con kiến, khi gặp nhau
Thì con này vào con kia chạm mũi
Để hỏi đường và hỏi việc tìm mồi.

37 Ngay sau khi cuộc gặp kia kết thúc
Bước chân đầu tiên chia rẽ hai đoàn
Thì họ lại phản đối nhau kịch liệt.

40 Tốp mới kêu: “Xốtđôma và Gômôra”
Tốp cũ: “Paxiphe chui vào bụng bò cái
Để con bò mộng chạy tới giở trò”.

43 Rồi giống như những con sếu, khi rời
Con về Riphê, con về sa mạc
Con tránh băng giá, con tránh mặt trời.

46 Một toán ra đi, toán khác lại đến
Vừa khóc vừa tiếp tục bài tụng ca
Và hét lên những gì họ yêu mến.

49 Họ tiến lại gần tôi, giống như trước
Những linh hồn đã từng khẩn nài tôi
Vẻ sẵn sàng nghe hiện trên gương mặt.

52 Đã hai lần nhìn thấy họ khát khao
Tôi nói: “Hỡi các linh hồn chắc chắn
Đến chốn bình yên, chẳng trước thì sau.

55 Thân xác tôi không bỏ lại dưới ấy
Mà tất cả đều được mang lên đây
Với máu và cả với các khớp nối.

58 Tôi đi lên đây để không còn mù
Phu nhân trên đó cho tôi ân huệ
Mang thân xác trần lên thế giới này.

61 Cầu mong cho các người sớm thỏa mãn
Và cầu Trời sẽ đón tiếp các người
Nơi Tình yêu rộng vòng tay chào đón!

64 Hãy nói với tôi các người là ai
Để tôi sẽ ghi vào trong tác phẩm
Cả đám đông vừa đi khỏi các người”.

67 Như dân miền núi lần đầu ra tỉnh
Quê mùa và hoang dã, họ nhìn quanh
Hết sức ngạc nhiên và rồi im lặng.

70 Tất cả đều tỏ ra vẻ bối rối
Nhưng khi trút bỏ được sự ngạc nhiên
Những tấm lòng cao quý điềm tĩnh lại.

73 Linh hồn đã hỏi tôi, lại tiếp tục
“Sung sướng thay người được đến nơi này
Học hỏi kinh nghiệm để biết cách chết!

76 Đám đông đi bên kia bị xúc phạm
Như Xêda từng bị gán cái danh
“Hoàng hậu” trong ngày lễ mừng chiến thắng.

79 Họ vừa đi vừa kêu: “Xôđôma”
Để lên án mình như ngươi nghe thấy
Thêm vào lửa cháy sự xấu hổ kia.

82 Lưỡng tính là tội lỗi của chúng tôi
Chạy theo nỗi khát thèm như thú vật
Mà quên đi qui tắc của con người.

85 Cho nên khi rời nhau, cảm thấy nhục
Chúng tôi phải kêu tên người đàn bà
Đã thành thú trong bộ da con vật.

88 Tội phạm của chúng tôi, ngươi đã biết
Còn xướng tên thì không còn thì giờ
Mà quả thật, tôi cũng không nhớ hết.

91 Riêng tôi có thể làm ngươi hài lòng
Tôi là Guyđô Guyniđenli, đã chuộc tội
Trước khi chết đã hối hận thực tâm”.

94 Giống hai đứa con trai tìm thấy mẹ
Trong cơn thịnh nộ của Liguốcđô
Tôi cũng thế, dù không làm ra vẻ

97 Khi nghe tên người tôi gọi là cha
Của tôi và những người hơn tôi nữa
Có những vần thơ tình yêu ngọt ngào.

100 Tôi không nói, không nghe, chỉ tư lự
Tôi bước đi và ngắm ông rất lâu
Nhưng không dám lại gần vì sợ lửa.

103 Khi thị giác của tôi đã thỏa mãn
Tôi vồn vã đề nghị giúp đỡ ông
Với một lòng tin trong lời cầu nguyện.

106 Ông nói với tôi: “Ngươi đã để lại
Cho tôi ấn tượng, mà sông Lêtê
Cũng không thể xóa hay làm mờ nổi.

109 Nhưng với những lời chan chứa tình người
Tại vì đâu mà cái nhìn, giọng nói
Của ngươi lại đầy thương mến với tôi?”

112 Tôi đáp: “Chính những câu thơ của người
Chừng nào lối nói mới còn tồn tại
Sẽ còn làm dòng mực đó tuyệt vời”.

115 “Người anh em, người mà tôi đang chỉ
(Ông dùng tay chỉ một kẻ đang thiêu)
Là một bậc thầy của tiếng mẹ đẻ.

118 Về văn xuôi và về thơ tình yêu
Anh rất giỏi, mặc cho bọn ngốc nói
Chúng tưởng giỏi hơn người Lêmôxi.

121 Họ theo thời thượng hơn là sự thật
Dựa vào đó để đưa ra ý mình
Trước khi nghe lẽ phải và sự thật.

124 Người xưa từng tôn vinh Guittônê
Rồi truyền từ miệng này qua miệng khác
Để cuối cùng sự thật mới rõ ra.

127 Bây giờ nếu ngươi có đặc quyền lớn
Thì tu viện ngươi được phép đi vào
Ở đó Giêsu là tu viện trưởng.

130 Vì tôi, với Đức Chúa Cha hãy nói
Tất cả những gì cần đến ở đây
Nơi chúng tôi không còn quyền phạm tội”.

133 Chắc là muốn nhường chỗ cho người khác
Đang đứng gần, hồn biến vào lửa thiêu
Như một con cá lao xuống đáy nước.

136 Tôi tới linh hồn Guyđô vừa chỉ
Và nói rằng: “Tôi muốn biết tên ông
Người mà trong đời có một vị trí”.

139 Ông trả lời rất thành thật với tôi:
“Lời chào hỏi của người tôi rất thích
Khiến tôi không muốn giấu diếm gì người.

142 Tôi là Ácnô, vừa khóc vừa hát
Tôi khổ vì sự điên rồ ngày xưa
Nhưng sung sướng vì niềm vui phía trước.

145 Với quyền lực được trao, tôi xin người
Khi lên đến bậc thang cao nhất đó
Hãy nhớ về nỗi đau khổ của tôi”.

148 Nói xong linh hồn biến ngay vào lửa.

KHÚC XXVI

24. Lời của một linh hồn - đây là Guido Guinizzelli (câu 92).
40. Soddoma và Gomorra - hai thành phố trong Kinh Thánh bị Chúa Trời hủy diệt bằng mưa diêm sinh và lửa vì tội quan hệ yêu đương trái với t nhiên của dân chúng, tức phạm tội kê gian (sodomy). “Đức Chúa làm mưa diêm sinh và lửa từ trời xuống Xơ-đôm và Gô-mô-ra. Người phá đổ các thành ấy và cả Vùng, cùng với toàn thể dân cư các thành ấy và cây cỏ trên đất. Bà vợ ông Lót ngoái lại đằng sau và hóa thành cột muối” (Sáng Thế Ký, XIX, 24-26).
41. Paxiphe chui vào bụng bò cái - Pasifae, vợ của Minosse, vua của đảo Creti, hôn phối với một con bò đực sinh ra quái vật Minotauro (X, ĐN., XII, 12-13).
44. Con về Riphê, con về sa mạc - Rife, những ngọn núi phương bắc, sa mạc - châu Phi.
59. Phu nhân trên đó – chỉ Đức Mẹ Maria (X, ĐN., II, 94-99).
77-78. Xêda bị gán danh Hoàng hậu - Cesare phạm tội kê gian (sodomia), nghĩa là quan hệ tình dục phi t nhiên (qua đường hậu môn) với Nicomede vua Bitinia vì thế mà bị gán danh “Hoàng hậu” trong lễ mừng chiến thắng quân Gaules.
82. Lưỡng tính là tội lỗi của chúng tôi - t “ermafrodito” trong nguyên bản tiếng Ý, trong các bản tiếng Anh có nơi dịch là “other sex”, có nơi là “hermaphrodite”, bản tiếng Nga là “гермафродит”.
92. Tôi là Guyđô Guyniđenli - Guido Guinizzelli, nhà thơ người Bologna theo trường phái bác học, nhà thơ đàn anh gần gũi với phong cách "doice stil nuovo" của Dante (X, TT., XXII, 109-114).
94. Giống hai đứa con trai tìm thấy mẹ/ Trong cơn thịnh nộ của Liguốcđô - Ligurgo, vua Nemea, giao con trai nhỏ cho Isfile trông gi. Cô này, để chỉ đường cho bảy vua Hy Lạp trên đường đi đánh Têbê, đến giếng nước Langia, đã tạm để cậu bé ngồi chơi trên thảm cỏ. Cậu bé bị rắn cắn chết. Ligurgo nổi giận đòi giết Isfile nhưng ngay lúc này hai con trai của Isfile nhận ra mẹ mình và chạy đến ôm chầm lấy mẹ. Dante muốn nói rằng ông cũng muốn chạy đến ôm chầm lấy Guido Guinizzelli như hai đứa con trai tìm thấy mẹ kia, dù không làm ra vẻ.
107. Sông Lete - con sông do Dante tưởng tượng ra.
113. Chừng nào lối nói mới còn tồn tại - nghĩa là lối thơ mới xuất hiện đầu thế kỷ XIII.
114. Ngưi anh em, ngưi mà tôi đang ch - đây là Arnaut Danien (câu 142), nhà thơ Ý viết bằng tiếng provencal.
120. Nời Lêmôxi - nhà thơ Giraut de Borneil người Lemosì (Limousin).
124. Ngưi xưa từng tôn vinh Guittônê - tức Guittone del Viva di Arezzo, nhà thơ chủ soái trường phái thơ bác học (provencal) ở Toscana (X, TT., XXIV, 55-56).
140-147. Arnaut Danien trả lời Dante bằng tiếng provencal trong nguyên bản:
140Tan m’abellis vostre cortes deman,
qu’ieu no me puesc ni voill a vos cobrire.

142 “Ieu sui Arnaut, que plor e vau cantan;
consiros vei la passada folor,
e vei jausen lo joi qu’ esper, denan.

145Ara vos prec, per aquella valor
que vos guida al som de l’ escalina,
sovenha vos a temps de ma dolor”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét